29. Chọc tới chủ tịch tổng tài. 30. Ác ma chi sủng. Ngôn tình là thể loại truyện khiến các độc giả say sưa đọc với bao cảm xúc, thậm chí ngưỡng mộ nữ chính trong truyện được người mình thương yêu chiều hết mực. Ngôn tình sủng chính là thể loại truyện khiến dân Danh sách chương truyện Quân Hôn Tham Mưu Trưởng Làm Ngọt Thê Tức Giận. Chương 1 - Một hồi trò hay. Chương 2 - Chúng ta chia tay. Chương 3 - Có thể cướp đi người đàn ông không thuộc về mình. Chương 4 - Người ảnh hưởng đến bộ mặt của thành phố. Chương 5 - Không nhớ rõ Giới thiệu truyện Đao Kiếm Thần Hoàng : Một thanh kiếm băng, một thanh đao lửa, một cái truyền thuyết hoành tráng về Bất Hủ Thần Hoàng tuyệt đỉnh! Loạn Thế Cuồng Đao, tân tác nhiệt huyết. => Tuy giới thiệu rất ngắn gọn nhưng qua đó chắc cũng hiểu, nhân vật chính song tu băng hỏa, lại dùng cùng lúc đao và kiếm. Chương 69.2: Liền lưu manh, như thế nào, cắn anh a! Danh sách chương Quân Hôn Tham Mưu Trưởng Trêu Ghẹo Vợ 1. Chương 1: Trò hay một hồi 2. Chương 2: Chúng ta chia tay ! 3. Chương 3: Có thể đoạt lấy không gọi là người yêu 4. Chương 4: Cô làm ảnh hưởng tới bộ mặt thành phố! 5. Chương 5: Cô, không nhớ tôi sao? 6. Chương 6: Hắn thấy hối hận 7. Web đọc truyện tranh online lớn nhất được cập nhật liên tục mỗi ngày - Cùng tham gia đọc truyện và thảo luận với hơn 💚10 triệu thành viên tại NetTruyen - Trang 5 Vay Tiền Nhanh. Tự tay vẽ nên màu sắc cuộc sống Menu Home BOOKS Tiểu thuyết Ác phu đương đạo Làm cho yêu cút đi Tà thiếu sủng nhi Quân hôn tham mưu trưởng trêu ghẹo vợ Say hi! Tag Archives thủ trưởng treo ghẹo vợ 0 Quân hôn Tham mưu trưởng thích trêu ghẹo vợ- chương 106 THIÊN KIM THỊ TRƯỞNG 2 QH THAM MƯU TRƯỞNG TRÊU GHẸO VỢ- CHƯƠNG 106 THIÊN KIM THỊ TRƯỞNG 2 Tác giả Luật Nhi Nguồn tangthuvien EDIT HEO Thậm chí ngày đó khi Hoắc phó thị trưởng đến nhà cô làm khách, cha còn không quên mặc chiếc áo kia, ở trước mặt Hoắc phó thị trưởng khoe khoang…. Continue reading → Một câu chuyện tình và cũng như là mối thù đều một lượt xuất hiện từ một câu nói đùa của cô... " Mình kết hôn đi " rồi sau đó cô cũng đã cưới được người đàn ông của riêng theo đó lại là một người phụ nữ khác bị mất đi người đàn ông mà mình đang có... Và rồi một cuộc trả đũa đầy thâm hậu của nhân vật này đã hiệu quả khi mà cô đã cưới được anh trai của người yêu cũ mình để có thể làm chị dâu của kẻ nói đùa tình tiết chặt chẽ trong truyện Quân Hôn Tham Mưu Trưởng Trêu Ghẹo Vợ rất hấp dẫn, xoay quanh hai nhân vật nữ chính kèm theo một chút lãng mạn chính là cái hay và đáng để đọc của tác phẩm trên do tác giả Luật Nhi sáng tác! CHƯƠNG 111LÀM BỘ CÓ ĐỨA NHỎ4 Tác giả Lâm Nhi Nguồn tangthuvien EDIT HEO “À, được!” Tuy rằng hiện tại đã là mùa xuân, đã ấm hơn. Nhưng buổi tối trời vẫn còn hơi lạnh. Điều này làm người sinh ở miền Nam như cô có chút không thích ứng nổi. “Nhưng Du Du à bạn có gì muốn nói với mình thế?” Tô Du Du lúc sáng có chút kì lạ. Niệm Hề rất nhanh phát hiện Tô Du Du đang trốn tránh ánh mắt mình. Tô Du DU , làm sao vậy? Thấy ánh mắt nghiên cứu của Niệm Hề, Tô Du Du bật thốt ra một câu không bình thường”Niệm Hề chúng ta làm bạn bao lâu rồi?” “Chúng ta là từ lúc còn nhỏ đã quen nhau.”Niệm Hề liếc Tô Du Du một cái, hoài nghi có phải cô ấy có ý tìm mình ra nói chuyện. Gia đình Tô Du Du là gia đình bình thường, bố mẹ là viên chức. Cuộc sống của cô ấy cũng không có gì phiền não. Đương nhiên so với những người giàu có thì cũng có chút khoảng cách. “Chúng ta quen biết nhau đã 20 rồi”Tô Du Du thở dài, vươn tay cầm cốc whisky. Ngửa đầu uống cạn trước mặt Niệm HỀ. Trong ấn tượng đây là lần đầu tiên Niệm Hề nhìn thấy Tô Du Du sa sút tinh thần như vậy. Niệm Hề nhanh tay đoạt lấy cốc được mùi rượu nặng hơn cả rượu hương, Niệm Hề không hiểu sao Tô Du Du lại uống được. Lần trước tại nhà Đàm Dật Trạch cô và gia gia đã uống một chút, thiếu chút nữa không chịu nổi. Lúc ấy Đàm Dật Trạch còn cười nhạo chế giễu cô là con mèo nhỏ ham rượu. Dùng ý thức trở lại, chính mình lại nghĩ đến nam nhân kia, dạo này thường xuyên như vậy, Niệm Hề ảo não. “DU DU cậu làm sao vậy? Có chuyện gì cứ nói thẳng với mình.”Niệm HỀ kỳ thật đã nhìn rõ nội tâm của Tô Du DU. “Niệm Hề, tớ nói trước, cậu có thể niệm tình chúng ta đã là bạn bè 20 năm mà tha thứ cho tớ không?” Khi nói lời này, mắt của Tô Du Du đỏ lên. Cô cũng thật sự quý trọng tình bạn bao năm qua với Niệm Hề! Lại càng không thể ngờ,tình bạn ấy lại dễ dàng chôn vùi bởi Hoắc Tư Vũ. Đó là lý do vì sao cô lựa chọn thành thật mọi chuyện với Niệm Hề. “Du Du, cậu nói đi. Mình sẽ tha thứ cho cậu!” Nhìn Tô Du Du đau khổ như vậy, Niệm Hề cũng không muốn đùa nữa. “Niệm Hề, cậu nghe cho thật kỹ. Cậu có biết chồng của Hoắc Tư Vũ trước kia là….” Nói đến đây Tô Du Du chợt lắp bắp. Thì ra tự thừa nhận sai lầm của mình cũng có chút khó khăn. Nghe đến đây, Niệm Hề nói nốt phần còn lại giúp Tô Du Du. “Du Du ý cậu là chồng của Hoắc Tư Vũ là người yêu trước của tớ phải không?” “Niệm Hề cậu đã sớm biết rồi?” Nhìn nụ cười trên mặt Niệm Hề, Tô Du Du ngạc nhiên. Đặc biệt là Niệm Hề nói đến 2 chữ kia, chính là hai chữ đấy! Tô Du Du không hiểu là Niệm Hề đã sớm buông tay đoạn thời gian tươi đẹp trước đó. “Này, thời điểm tớ biết chuyện này cũng không cảm thấy gì nhiều.” NHớ lại lúc vào cửa, thấy hai người họ dây dưa, cô đã sớm không còn chút tình cảm gì nữa. Có lẽ giống như mọi người đã nói THời gian chính là liều thuốc tốt nhất. ” Còn có chuyện này nữa Niệm Hề, tớ định nói với cậu” Nói xong Tô Du Du cắn cắn đôi môi đỏ mong, hai tay nắm chặt”Niệm Hề cậu có biết vì sao người đàn ông kia lại đáp ứng kết hôn với Hoắc Tư Vũ không?” “TÌnh cảm sâu nặng, đương nhiên là phải kết hôn rồi!”Niệm Hề đưa cho Tô Du Du chén trà nóng. Nhìn xem bọn họ lừa cô, ở trên giường lăn lộn đã bao nhiêu lần! TÌnh cảm ấy thật là sâu nặng nha. “Không phải như thế, Niệm Hề! Nếu không phải Hoắc Tư Vũ đã đính hôn cùng người đàn ông kia, tớ mới không làm chuyện có lỗi với cậu như vậy….” Hốc mắt Tô Du Du chợt hồng hồng. Niệm HỀ dịu dàng nói” Có chuyện gì cậu cứ từ từ nói” Trong ấn tượng, Tô Du DU là cô gái đa cảm, nhưng không hay sầu muộn như vậy. Nhưng hôm nay nhìn cô ấy thành ra như vậy, Niệm Hề tò mò chuyện gì đã xảy ra. “Niệm Hề là do tớ! Hết thảy đều là lỗi của tớ!Nếu không phải tớ làm giúp cô ta giấy giả mang thai thì người đàn ông kia sẽ không bị cô ta cướp mất! Hết thảy đều là do tớ phá hư mọi chuyện. Cậu từ nhỏ đã tốt với tớ như vậy. THế mà bây giờ giúp người khác cướp mất người đàn ông của cậu…..” Nói đến đây, nước mắt Tô Du Du rớt xuống. Nghe đến đây, Niệm Hề ngẩn người. Chẳng lẽ Hoắc Tư Vũ giả bộ mang thai! Nhưng bộ dáng của Niệm Hề làm Tô DU DU hiểu lầm là cô đang giận. “NIệm Hề nếu cậu giận thì cứ đánh cứ mắng tớ. Nếu không hết giận thì đá tớ vài cái cũng được. Nhưng cậu đừng không để ý đến tớ có được không?” TỪ nhỏ đến lớn, Tô DU DU thực thích Niệm Hề. Cho nên khi nghĩ đến Niệm Hề không quan tâm đến mình nữa, Tô Du DU chỉ muốn mang bản thân ra cho Niệm Hề trừng phạt. ” Du Du tớ không có giận. Nhưng nếu cậu muốn cho tớ đá vài cái thì tớ cũng không từ chối.”Niệm Hề cười, đôi mắt sáng lấp lánh ánh lên vẻ giảo hoạt. Nhìn vẻ mặt của Niệm hề, Tô DU DU biết chính mình đã rơi vào bẫy, lập tức kêu la”A! TRúng kế….Hề nha đầu, cậu đừng có mà như vậy. Tớ không chịu nổi!” Kỳ thật nhìn thái độ của Niệm Hề, Tô Du DU đã sớm đoán được cô ấy đã sớm buông tay. Điều này cũng làm cho cô thoáng thở phào nhẹ nhõm. Hoàn hảo cô không vì chuyện này mà đánh mất tình bạn. “Xem thái độ biết ăn năn hối lỗi, bản cung hôm nay liền tha thứ cho ngươi! Nhưng là….”Nói đến đây, Niệm Hề ghé sát vào tai Tô Du Du”Du Du, Tư Vũ thật sự không mang thai?” “Không có! Thiên chân vạn xác!Cậu không tin tớ lấy giấy khám cho cậu xem” “Không cần! Tớ chỉ là không hiểu nổi nói dối như vậy có gì tốt”Nghĩ vậy, Niệm Hề cười cười Cô nghĩ tới đôi mắt đầy giả dối kia Ngay cả mang thai cũng là giả? Hoắc Tư Vũ lá gan cô thật là lớn! “Vậy cô ta còn nói dối cái khác nữa sao?” “CHuyện này dài dòng lắm” Kỳ thật thời điểm lên đây gặp được Tô DU DU, Niệm Hề đã muốn nói tất cả mọi chuyện. Hiện tại có cơ hội đương nhiên muốn giãi bày hết. Niệm Hề không thoải mái khi gặp Hoắc Tư Vũ nhưng không thể giãi bày với ai. Vừa vặn bên cạnh có người để trút bầu tâm sự, thật là hạnh phúc. “Trời ạ!Hoắc Tư Vũ thật là không có liêm sỉ” Sau khi nghe mọi chuyện, Tô Du Du rút ra kết luận. May mà bar ồn ào át dừng đúng lúc Tô Du Du kêu lên. Tiếng sư tử rống của Tô Du DU đã lôi kéo sự chú ý của mọi người. Tô DU DU da mặt dày không quan tâm người ta đang quái dị nhìn mình. “Du Du nhã nhặn một chút” “Tớ vốn nhã nhặn mà. Đó là bọn họ đang thưởng thức tớ”Nói lời này mà Tô Du DU mặt không biến sắc, làm Niệm Hề hết chỗ nói. Nếu so mặt dày thì Tô DU DU có thể đứng hạng nhất. Chính là cô ấy không nghĩ đến trong góc tối một nam nhân đem toàn bộ mọi chuyện thu vào trong mắt. “Tiểu Lúc!Lại đây…”Chỗ Người đàn ông đó ngồi là góc khuất trong quán. Đó là nơi thần bí nhất, mọi thứ đều là thủ công. Ghế soopha mềm mại thoải mái. Nam nhân dựa vào ghế, trên tay cầm cái ly có chất lỏng màu hổ phách. Động tác đơn giản tao nhã Trên trần ngọn đèn mờ ảo chiếu xuống, đem gần như người đàn ông lộ ra trừ khuôn mặt. Nhưng mặc dù vậy, nam nhân có khí chất tao nhã như thế quả không giống người bình thường. “Lăng nhị gia”tiểu Lục nghe tiếng gọi vội chạy tới. THần sắc vội vã không giống ngày thường. Mà tiểu Lúc là du côn nhưng lại vô cùng sợ người đàn ông này. Hay có thể nói, khí chất trên người đàn ông này khiến tiểu Lục cũng phải cúi đầu. Người đàn ông như vậy thân phận không thể bình thường. “Con nhóc kia, ngươi có biết không?” Nhìn vẻ chiếc bàn đằng xa, nam nhân nhếch miệng hỏi. “À! Con bé kia là bạn của con nhóc Tô! Mới nhìn thật là giống hoa bách hợp, thât khiến người khác xao đông” Gặp ý cười trên mặt Lăng nhị gia, tiểu Lục gia sức lấy lòng. Phải biết rằng thật khó lấy lòng Lăng nhị gia. "Không... Không phải là thật sao?!" Lần trước, cô thật sự chỉ là nói đùa mà thôi!Cố Niệm Hề rất muốn cùng hắn nói rõ lời của cô còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, bàn tay hắn đã không còn nhẫn nại duỗi vào trong xe, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô. Rất nhẹ nhàng, cô liễn bị kéo ra khỏi khi Cố Niệm Hề đứng vững bên ngoài xe, hắn liền không khách khí ôm lấy eo thon của cô, gọn gang đem cô ôm trong ngực của đầu tiên, tiếp xúc than mật với đàn ông xa lạ, thậm chí eo mình bị bàn tay nóng hổi kia ôm, khiến cô cảm thấy bị cường thế xâm nhập. mà xung quanh còn có vài người mặc quân phục đứng nhìn bọn họ. Khuôn mặt nhỏ nhắn Cố Niệm Hề lập tức đỏ bừng."Anh rốt cuộc muốn làm gì?"Cô giãy giụa thân thể, muốn hăn buông mình cái người khởi xướng này, đối mặt khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của cô gái, vẫn như cũ chỉ có nhếch môi, đem khóe môi để sát vào vành tai của cô, nói"Nơi này là cục dân chính, không đến đăng ký, chẳng lẽ chúng ta tới đây tố ai?"Trong tai truyền đến nhiệt khí, lỗ tai mãn cảm của cô đỏ bừng lời nói như thế, càng làm cho Cố Niệm Hề có chút chống đỡ không được. Dù sao, cô còn thật không có cùng một người đàn ông xa lạ như vậy than phần Đàm Dật Trạch đối mặt với khuôn mặt tràn đầy ngượng ngùng của vật nhỏ, tâm tình vô cùng biệt là cô ngay cả cổ đều đỏ, càng làm cho hắn một hồi nôn nóng. Cũng làm cho hắn, nhịn không được lại lại lần nữa true chọc cô gái này "Nếu như em thật sự muốn ở chỗ tố ai, kỳ thật tôi vẫn là có thể tiếp nhận!""Anh..."Quả nhiên không phụ Đàm Dật Trạch kỳ vọng, chỉ một câu, lại chọc cho cô gái sắc mặt hồng hào. Đương nhiên, khinh khỉnh cũng là không ít."Tốt lắm, chúng ta bây giờ vào đi. Nếu không người ở bên trong, sẽ nóng nảy!" Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn màu đỏ của cô, khóe miệng hắn lại ức chế không được quyến rũ ra. Sau đó, hắn liền xoay người nhìn về phía than ảnh màu xanh biếc, nói "Trình Hải, đồ đạc của tôi cậu đều lấy ra đi."Theo tầm mắt Đàm Dật Trạch, Cố Niệm Hề cũng nhìn thấy giờ phút này đang đứng bên cạnh bọn họ quả nhiên có một bóng dáng màu xanh giống người lính đón cô ở công ty hắn cũng có làn da ngăm đen, nhưng đôi mắt so với người lính kia sắc bén có thời điểm chống lại đôi mắt Đàm Dật Trạch, trong măt người đàn ông này mới xuất hiện sự khâm đến, bính sĩ đi theo bên cạnh người đàn ông này, đại khái đều rất tôn trọng cùng khâm phục đi!"Đúng vậy, tham mưu trưởng. Đồ đạc tôi đều chuẩn bị xong." Nói xong, hắn liền đem túi giấy trên tay mình đưa lên."Ừ, chúng ta bây giờ đi vào!" Sau khi cầm túi trên tay người lính đó, Đàm Dật Trạch ôm chặt eo thon Cố Niệm Hề. Ngụ ý, lời này là hắn nói cho cô nghe."Tiến vào làm cái gì..." Cố Niệm Hề không bước theo đương nhiên cảm thấy cô không phục tòng, dừng bước nhìn khắc này, con ngươi đen của hắn thâm thúy vài là trong một lát, hắn liền thu lại nhu tình vừa rồi. Nhìn chằm chằm đôi mắt Cố Niệm Hề, không mang theo một tia nhiệt độ."Em hỏi cái này, là có ý gì? Chẳng lẽ, ngày đó cùng tôi nói những thứ kia, còn có lời cầu hôn của em, đều là giả? Đều là, lừa gạt tôi?"Thanh âm hắn trước sau như một giống như đàn violoncello rất trầm thấp, câu động nhân tâm. Nhưng ngữ điệu, lại rất âm lãnh. Giống như kể từ khi gặp Đàm Dật Trạch, đây là lần đầu tiên hắn dùng thái độ âm lãnh như thế đối với chỉ có Trình Hải đi theo Đàm Dật Trạch nhiều năm biết rõ, đây là thái độ Đàm Dật Trạch thường dùng đối mặt những người khác. Cũng chỉ có đối mặt Cố Niệm Hề, hắn mới có thể toát ra nhu dù người ngoài nghe Đàm Dật Trạch nói lời này, sẽ cảm thấy Đàm tham mưu trưởng sở dĩ muốn kết hôn, tất cả đều là vì cô gái này quấn quít chặt lấy. Mặc dù không biết, vì cái gì đến cuối cùng, sẽ biến thành Cố Niệm Hề chủ động cầu hôn, nhưng Trình Hải lại rõ ràng, đây hết thảy đều là tham mưu trưởng bọn họ chính mình chủ đạo. Sauk hi ở phi trường gặp được cô gái này, trong mắt tham mưu trưởng sẽ thỉnh thoảng toát ra nhu tình. Thậm chí ở trên đường cái ngẫu nhiên gặp cô, rõ ràng Đàm Dật Trạch có chuyện quan trọng trong người, còn thân hơn bản thân xuống xe tiến lên "An ủi" cô. Đây là điều tham mưu trưởng bọn họ chưa bao giờ làm đối với những cô gái thể nghĩ, cô gái này trong tâm tham mưu trưởng, sớm chiếm vị trí quan trọng nhất!"Cái kia, tôi... Tôi thật không có lừa gạt anh!"Được rồi, Cố Niệm Hề thừa nhận mình rất không có cốt khí. Ngay khi Đàm Dật Trạch trừng mắt nhìn cô, giống như muốn đem cô ăn sạch, cô vốn là muốn mở miệng phủ nhận, toàn bộ đều bị chính cô nuốt xuống."Nếu không, em là có ý gì?"Gương mặt hắn như cũ rất kanhj lùng, trong mắt không có nửa điểm nhu tình. Phảng phất cái người đón cô xuống xe, cười với cô là mộ người cũng là Cố Niệm Hề lần đầu tiên biết rõ, thế nhưng có một người, có thể đem ôn nhu cùng tàn nhẫn, thương tiếc cùng lãnh khốc, đồng thời trình diễn hoàn mỹ như thế!"Tôi... Tôi là không có mang hộ khẩu! Anh cũng biết, tôi vừa tan tầm, trên người làm gì mang những thứ rắc rối đo!"Mặc dù lý do này rất cũ, cũng đã dùng qua một lần, nhưng nếu là có thể làm cho Cố Niệm Hề đào thoát khỉ tình cảnh kinh người mà nói, cô không ngại sử dụng lần không biết vì cái gì lời này vừa nói khỏi miệng, Cố Niệm Hề có loại cảm giác, mình lại tiến vào trong vì cô nhìn thấy, người đàn ông nghiêm mặt vừa rồi, đang cười!Hơn nữa, cười sáng lạn như vậy!Có ai nói cho cô biết, hắn đây là đang cười cái gì?Trả lời cô, là Đàm Dật Trạch!"Điểm này, tôi sớm đã nghĩ đến!" Đàm Dật Trạch cười một tiếng, phảng phất có chút đắc ý. Sau khi dừng lại một chút, hắn bảo người đàn ông khi này mang cô từ công ty tới đây tiến lên, "Dương Bân, tôi vừa rồi phân phó cậu đến nhà chị dâu lấy gì đó, đã mang đến chưa!""Vâng, tham mưu trưởng. Tôi đã mang thứ đó mang đến!" Nói rồi, cái người được Đàm Dật Trạch gọi là Dương Bân, từ trong túi quần mình móc ra một thứ, đưa Niệm Hề cảm thấy, vật này như thế nào nhìn quen mắt như vậy!Lúc trước thời điểm cô rời nhà đi, để cho tiện liền đem hộ khẩu mang theo . Mặt trên còn có lúc mình nhàm chán, dán lên "một con báo" dán giấy!Vật này, làm sao ở trong tay Đàm Dật Trạch đây?"Các người... Làm sao có cái này? Trả lại cho tôi!" Lần này, Cố Niệm Hề cuối cùng hiểu, vì cái gì thời điểm mình nói ra lý do kia, vẻ mặt hắn âm hiểm như vậy!"Chuyện này giải thích hơi dài. Chờ chúng ta làm xong thủ tục, tôi sẽ giải thích cho em!" Nói xong, hắn không nói gì nữa kéo Cố Niệm Hề vào cục dân chính ...-Hết-

đọc truyện tham mưu trưởng trêu ghẹo vợ